Blog

[Hàn Quốc] Tại Sao Jungto Society Được Vận Hành 100% Bởi Các Tình Nguyện Viên?

Sự khác biệt giữa lao động và phụng sự là gì?1

Tôi nghĩ ngày xưa cụm từ "phụng sự" có thể không tồn tại. Người ta không sử dụng cụm từ "phục vụ" khi mô tả cuộc sống hàng ngày của họ. Ví dụ, khi chúng ta rửa mặt, tự may quần áo, tự nấu ăn, hoặc làm ruộng, chúng ta không gọi những hoạt động này là "phụng sự". Thuật ngữ "phụng sự" xuất hiện như một sự tương phản với việc bán sức lao động của mình để lấy tiền, ám chỉ lao động được thực hiện mà không được trả công bằng tiền bạc. Khi chúng ta làm việc và nhận tiền, chúng ta gọi đó là "lao động". Và chúng ta gọi những người cung cấp sức lao động và nhận tiền công để duy trì sinh kế là "người lao động làm công ăn lương".

Nhìn lại lịch sử theo góc nhìn này, nô lệ là những người không được trả công cho công việc của họ. Vì chủ nhân không trả lương cho họ, chúng ta có thể nói rằng nô lệ bị bóc lột sức lao động. Nô lệ có thể được coi là những người bị tước đoạt sức lao động mà không được đền bù xứng đáng. Sau đó, vào thời trung cổ, chế độ nông nô xuất hiện. Nông nô đã thoát khỏi thân phận nô lệ nhưng bị ràng buộc với những vùng đất cụ thể. Họ được gọi là "nô lệ nông nghiệp" (nongno), nghĩa là nô lệ làm ruộng. Tuy nhiên, họ sống trong điều kiện tốt hơn nhiều so với nô lệ bình thường. Theo thời gian, một số nông nô đã trả tiền cho lãnh chúa để mua địa vị và trở thành người tự do. Những người đạt được tự do này được gọi là "người lao động". Người lao động có thể tự quyết định mình sẽ làm việc ở đâu và loại hình lao động nào. Nói cách khác, họ có thể chọn nơi làm việc và mức thù lao. Trong khi nô lệ do chủ nhân quyết định và nông nô do lãnh chúa quyết định, thì người lao động là một công dân có thể tự quyết định cuộc sống của mình.

Thực tập và sống cùng với cộng đồng Jungto Society tại Vcil Travel School Hàn Quốc 2024

Trong bối cảnh này, "phụng sự" có nghĩa là làm việc gì đó mà không nhận tiền - không phải bán tài năng của tôi, mà coi đó là việc của bản thân. Vấn đề không nằm ở chỗ sức lao động đáng giá bao nhiêu, mà là đưa ra quyết định cá nhân: "Đây là việc của riêng tôi, vì vậy tôi sẽ tự làm". Tuy nhiên, đôi khi phụng sự mang tính bắt buộc. Trong quân đội, cấp trên có thể yêu cầu cấp dưới phục vụ. Mặc dù họ không phải là nô lệ hay nông nô, nhưng người khác đang đưa ra quyết định về việc họ có nên làm công việc đó hay không, thay vì họ tự quyết định. Kết quả là, nhiều người phụng sự một cách miễn cưỡng, cảm thấy họ không có lựa chọn nào khác. Ngược lại, khi ai đó hoàn toàn quyết định phụng sự theo ý muốn của riêng họ, thì đó được gọi là "tình nguyện". Làm tình nguyện giống như rửa mặt hoặc tắm - tự mình làm công việc của mình. Hoàn toàn không có khái niệm bán thứ gì đó để lấy tiền. Do đó, làm tình nguyện có thể được xem như là con đường tự giác ngộ.

Tuy nhiên, ngay cả khi chúng ta làm việc với tinh thần phụng sự, những người xung quanh vẫn có thể nhìn nhận hành động của chúng ta theo cách khác. Đặc biệt, những người đã quen với quan niệm rằng lao động phải được trả công có thể sẽ nói: "Sao anh lại làm việc mà không được trả công một cách ngu ngốc như vậy?". Bạn bè, gia đình, và đặc biệt là vợ/chồng bạn có thể nghĩ như vậy. Lý do là vì trong xã hội tư bản, việc bán sức lao động để lấy tiền được coi là bình thường. Do đó, có quan điểm cho rằng giúp đỡ người khác mà không nhận công là "ngu xuẩn". Tuy nhiên, phụng sự chính là con đường dẫn đến sự tự chứng ngộ.

Tại sao người hành giả không nên chạy theo lợi nhuận?

Về giáo lý, người hành giả không được phép bán bất cứ thứ gì. Nếu tôi giảng bài ở một trường đại học và nhận tiền, tôi sẽ không còn là người tu hành nữa mà là một người làm công. Ngay cả khi một người là thiền sư, nếu họ làm giáo viên hay giáo sư được trả lương, nói một cách nghiêm túc, họ không phải là người tu hành mà là học giả hoặc người làm công ăn lương. Điều này liên quan sâu sắc đến giới luật. Giới luật dành cho người tu hành, “không được làm việc”, không phải đơn giản là ngừng lao động, mà là tránh lao động vì lợi nhuận.

Nếu một người ăn, mặc, ngủ mà không làm việc, người đó chắc chắn sẽ phụ thuộc vào sức lao động của người khác. Điều này về cơ bản đồng nghĩa với việc mắc nợ. Do đó, người tu hành nên mặc quần áo cũ thay vì quần áo do người khác may, vì mặc quần áo do người khác may là mắc nợ. Tương tự, thay vì ăn thức ăn do người khác chuẩn bị, người tu hành nên ăn đồ thừa. Điều này cũng áp dụng cho nhà ở. Ngay cả khi được bố thí một ngôi nhà, sống trong một ngôi nhà do người khác xây dựng vẫn mắc nợ, vì vậy người tu hành nên ngủ trong rừng, hang động, hoặc dưới mái hiên của những ngôi nhà bỏ hoang. Bằng cách sống theo cách này thay vì làm việc, người ta có thể sống mà không phụ thuộc vào sức lao động của người khác. Việc duy trì sinh kế bằng chính công việc của mình là điều chấp nhận được. Tuy nhiên, công việc đó không nên trở thành phương tiện kiếm tiền. Ban đầu, người tu hành không được phép kiếm tiền. Nói cách khác, họ không được phép theo đuổi lợi nhuận.

Trò chuyện thân mật cùng thiền sư Pomnyun Sunim trong Vcil Travel School Hàn Quốc 2024

Cho đi không giống như mua sắm bằng tiền. Nếu bạn cho đi mà mong đợi nhận lại điều gì đó, thì đó không phải là cho đi mà là một giao dịch. Sự đóng góp của bạn chỉ thực sự là cho đi khi bạn không mong đợi nhận lại điều gì. Điều này cũng đúng với hoạt động tình nguyện. Khi đến với Jungto Society, bạn phải tự lo liệu nhu cầu của mình. Muốn ăn thì phải nấu; muốn sử dụng cơ sở vật chất thì phải dọn dẹp. Không muốn dọn dẹp thì không cần sử dụng cơ sở vật chất; không muốn nấu ăn thì không cần ăn. Đó là lý do tại sao chúng tôi yêu cầu những người không muốn nấu ăn tự mang theo đồ ăn. Nếu muốn ăn nhưng không muốn tham gia nấu nướng thì điều đó đi ngược lại nguyên tắc của Jungto Society. Trong Jungto Society, một cộng đồng hành giả, mọi người phải thay phiên nhau chuẩn bị bữa ăn và dọn dẹp, bất kể vị trí của họ. Việc chỉ hưởng thụ những lợi ích do nỗ lực của người khác tạo ra là điều không thể chấp nhận được. Ngay cả khi bạn có trách nhiệm cụ thể, những công việc chung thiết yếu như nấu ăn, dọn dẹp và giặt giũ phải được chia sẻ. Đây là nguyên tắc cơ bản của một cộng đồng hành giả.

Tại sao Jungto Society được vận hành hoàn toàn bởi các tình nguyện viên?

Theo nguyên tắc này, Jungto Society hoạt động theo hệ thống tình nguyện viên. Điều này khả thi bởi vì tất cả mọi người tập trung tại đây đều là một hành giả. Một hành giả không thể thuê người khác, vì điều này sẽ tạo ra mối quan hệ bất bình đẳng giữa người chủ và nhân viên. Ví dụ, nếu bạn là một giám đốc điều hành công ty đến Jungto Society để thực hành, bạn có thể để thư ký bên ngoài và vào một mình với tư cách là một hành giả mà không gặp vấn đề gì. Tuy nhiên, nếu thư ký đó cũng là một thành viên của Jungto và vào Pháp đường cùng bạn, từ thời điểm đó, bạn là những hành giả đồng tu. Bạn không còn là sếp và thư ký nữa. Nếu bạn duy trì mối quan hệ sếp-thư ký, Jungto Society sẽ trở thành một tổ chức có sự phân biệt giai cấp, điều này không phải là bản chất của một cộng đồng hành giả. Trong trường hợp như vậy, cả hai người sẽ mất tư cách là thành viên Jungto.

Khi các nước khác, tôi nhận thấy nhiều người Hàn Quốc giàu có định cư ở nước ngoài thường thuê người giúp việc hoặc tài xế. Việc có người giúp việc riêng ở nhà không phải là vấn đề. Ngay cả Đức Phật cũng không can thiệp vào mọi việc thế tục. Tuy nhiên, vấn đề phát sinh khi người giúp việc dọn dẹp trung tâm Phật pháp hoặc nấu ăn ở đó. Họ đến vì chủ nhân yêu cầu. Điều này bị cấm ở Jungto Society. Những gì xảy ra bên ngoài trung tâm Phật pháp không phải là vấn đề của chúng tôi, nhưng bên trong, người giúp việc không nên dọn dẹp hay nấu nướng. Dù bạn giàu có đến đâu, nếu muốn ăn, bạn phải tự nấu ăn. Mang thức ăn từ nhà là điều chấp nhận được, nhưng nguyên tắc là bên trong trung tâm Phật pháp, bạn phải tự làm việc của mình.

2 thành viên Vcil Community đi dã ngoại cùng thiền sư Pomnyun Sunim

Tôi giải thích điều này khá dài dòng vì Jungto Society được vận hành bởi các hành giả. Cách tiếp cận này khác với các ngôi chùa thông thường, nơi tìm kiếm hiệu quả kinh tế bằng cách nhận tiền quyên góp để đổi lấy các buổi lễ ban phước. Jungto Society là một cộng đồng hành giả, được cấu trúc để các hành giả chia sẻ nhiều trách nhiệm khác nhau. Những khoản quyên góp bạn thực hiện mà không mong đợi bất cứ điều gì được đáp lại sẽ tạo ra công đức thực sự. Tương tự như vậy, công việc tình nguyện của bạn trở nên có công đức bởi vì bạn không tìm kiếm sự đền đáp.

Ví dụ, nếu tôi nhận được 1 triệu won phí diễn thuyết, tôi chỉ đơn giản là được trả lương như một người lao động. Ban tổ chức sự kiện đã trả phí, hoàn tất một giao dịch giữa chúng tôi. Điều này chỉ là trao đổi, chứ không phải trao đi. Tuy nhiên, nếu tôi diễn thuyết miễn phí, nó sẽ trở thành dịch vụ tình nguyện và tạo phước. Tương tự, nếu ban tổ chức quyên góp cho JTS, điều đó cũng tạo ra phước đức. Vì vậy, mối quan hệ này không phải là giao dịch mà là mối quan hệ mà cả hai bên cùng tạo ra phước đức

Chúng tôi gọi mối quan hệ tạo ra công đức này là "tình yêu". Trao đổi thù lao là thương mại, nhưng quan tâm lẫn nhau mà không mong đợi sự đền đáp mới là tình yêu. Đây là lý do tại sao hoạt động dựa trên tình nguyện của Jungto Society, mặc dù đầy thách thức, nhưng lại có ý nghĩa. Nhiều người phản đối cách tiếp cận dường như không hiệu quả này. Thành thật mà nói, tôi không chắc liệu hệ thống này có thể bền vững về lâu dài hay không. Tuy nhiên, tôi cam kết duy trì nguyên tắc này, ít nhất là trong suốt cuộc đời mình. Việc Jungto Society hoạt động thành công mà vẫn duy trì được những nguyên tắc này hoàn toàn là nhờ vào những nỗ lực tình nguyện của các bạn. Tôi muốn nhân cơ hội này bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc nhất tới tất cả các bạn.

🚨 Jungto Society sẽ là đối tác chính hỗ trợ Vcil Travel School tại Hàn Quốc diễn ra vào ngày 04-16/11/2025. Danh sách hỗ trợ nộp hồ sơ visa đợt I sẽ được tổng kết trước 23:00 ngày 07/08.

👉🏼 Mời bạn cùng khám phá Hàn Quốc cùng với Vcil Community thông qua: https://forms.gle/TcMo4DQyLaePggsQ6

☘️ Thông tin liên hệ:

- Facebook: Vcil Community

- Whatsapp/Phone/Zalo: 0918580257 (Trinh) hoặc 0768217586 (Vũ)

- Email: vcil.group@gmail.com

---

Bài viết trên được dịch từ chia sẻ của thiền sư Pomnyun Sunim vào buổi lễ tổng kết chuỗi 100 ngày Pháp thoại liên tiếp. Thiền sư là người sáng lập Jungto Society - cộng đồng những hành giả đổi mới Phật Giáo. Bài viết gốc xem tại: https://www.jungtosociety.org/pomnyun_250518/

Các dự án liên quan bài viết

Chương trình học tập trải nghiệm & du lịch quốc tế sử dụng phương pháp học tập dựa trên ngữ cảnh trong môi trường đa văn hóa