Bạn đang sử dụng giao diện hội viên.
Đăng xuất giao diện hội viên →
Blog

[Hàn Quốc] Jungto Society: Khi một cộng đồng tu tập trở thành hạ tầng thay đổi xã hội

Jungto Society là gì?

Jungto Society (정토회, có thể hiểu là “Cộng đồng Tịnh độ”) là một cộng đồng Phật giáo nhập thế do Pomnyun Sunim sáng lập tại Hàn Quốc năm 1988. Tổ chức tự định nghĩa mình không đơn thuần là một ngôi chùa, một hội tín đồ hay một tổ chức từ thiện, mà là “cộng đồng những người thực hành”: cùng tìm cách thoát khỏi khổ đau trong đời sống hằng ngày và cùng làm cho thế giới tốt đẹp hơn.(Nguồn 1)

Tầm nhìn của Jungto được gói trong hình ảnh “Tịnh độ”: một nơi con người hạnh phúc, xã hội hòa bình và thiên nhiên được gìn giữ. Ba phương diện ấy không phải ba mảng hoạt động rời nhau. Trong logic của Jungto, bất an cá nhân, bất công xã hội và khủng hoảng sinh thái có quan hệ với nhau; vì vậy, tu tập nội tâm mà không quan tâm đến xã hội là chưa đủ, nhưng hoạt động xã hội mà không nhìn lại lòng tham, sự giận dữ và cái tôi của người hành động cũng khó bền vững.(Nguồn 1)

Chính cách nối hai vế này khiến Jungto đáng được nghiên cứu như một hệ sinh thái tạo thay đổi xã hội, chứ không chỉ như một tổ chức tôn giáo.

Một lịch sử được thiết kế theo “thời gian của một thế hệ”

Jungto ra đời trong bối cảnh Hàn Quốc cuối thập niên 1980 vừa thoát khỏi chế độ độc tài quân sự, phong trào dân chủ và các dòng Phật giáo nhập thế đang đặt lại câu hỏi về vai trò xã hội của tôn giáo. Một nghiên cứu bình duyệt năm 2022 đặt Jungto trong ảnh hưởng của Phật giáo Dân chúng (Minjung Buddhism) và phong trào dân chủ Hàn Quốc thập niên 1980. Thay vì tiếp tục mô hình Phật giáo lấy tu viện và hàng ngũ xuất gia làm trung tâm, Jungto xây dựng một cộng đồng cư sĩ đô thị, trong đó hành động xã hội được xem là phần cốt lõi của đời sống tôn giáo.(Nguồn 2)

Một số mốc giúp hình dung sự phát triển của tổ chức:

1988: Jungto Society được thành lập.(Nguồn 1)
1990: Jungto Training Center ra đời để đào tạo cư sĩ; theo nghiên cứu học thuật, chương trình từng yêu cầu người học hoàn thành 40 giờ tình nguyện để nhận chứng nhận.(Nguồn 2)
1993: Jungto khởi động chu kỳ 10.000 ngày thực hành — gần 30 năm, tương đương thời gian trưởng thành của một thế hệ.(Nguồn 2)(Nguồn 3)
1996: Good Friends được thành lập trong bối cảnh nạn đói và khủng hoảng người tị nạn Bắc Triều Tiên.(Nguồn 4)
1999: Join Together Society (JTS) được chính thức thành lập để triển khai cứu trợ nhân đạo và phát triển cộng đồng; hoạt động tiền thân tại Ấn Độ đã bắt đầu trước đó.(Nguồn 4)
2002: EcoBuddha được thành lập để thúc đẩy lối sống sinh thái, giảm rác và tiết chế tiêu dùng.(Nguồn 4)
2004: Peace Foundation ra đời như một viện nghiên cứu tư nhân, phi lợi nhuận và tuyên bố không đứng về phe phái, hướng tới hòa bình lâu dài trên bán đảo Triều Tiên.(Nguồn 4)
2020–2021: đại dịch buộc Jungto đóng mạng lưới khoảng 200 trung tâm thực hành trực tiếp và chuyển phần lớn hoạt động lên mạng. Theo Pomnyun Sunim, tổ chức đã tiến hành khoảng 130 phiên tham vấn trước khi đồng thuận với cách hiểu mới: mỗi căn phòng nơi một người thực hành có thể trở thành một “pháp đường”.(Nguồn 5)
2023: Jungto hoàn tất chu kỳ 10.000 ngày đầu tiên và bước vào chu kỳ 10.000 ngày thứ hai.(Nguồn 3)
15/3/2026: khoảng 8.000 người trong và ngoài Hàn Quốc tham gia trực tuyến lễ mở đầu đợt 1.000 ngày thứ hai thuộc chu kỳ mới, theo bản tin của chính Jungto.(Nguồn 6)

Điểm đáng chú ý không phải chỉ là số năm tồn tại. Jungto đã biến tầm nhìn dài hạn thành kiến trúc vận hành. Một trăm ngày là nhịp nhìn lại thói quen; 1.000 ngày, khoảng ba năm, là nhịp chuyển hóa cá nhân và đánh giá tổ chức; 10.000 ngày, gần ba thập niên, là nhịp hướng tới thay đổi xã hội.(Nguồn 3) Trong một thế giới dự án thường bị đóng khung bởi nhiệm kỳ hoặc chu kỳ tài trợ một đến ba năm, việc công khai cam kết với “thời gian của một thế hệ” là một lựa chọn khá cấp tiến.

Tinh thần cốt lõi: đúng, dễ hiểu và có thể sống được

Jungto mô tả cách tiếp cận Phật giáo của mình bằng ba đặc tính:

Đúng không có nghĩa là bảo thủ về nghi lễ, mà là cố gắng gỡ bỏ định kiến để trở lại với vấn đề căn bản: con người khổ vì đâu và có thể tự do hơn bằng cách nào.

Dễ hiểu nghĩa là giáo lý phải được diễn đạt theo điểm xuất phát của người nghe, thay vì trở thành đặc quyền của người thông thạo kinh điển.

Thiết thực nghĩa là việc ăn, làm việc, chăm sóc nhà cửa, xử lý mâu thuẫn và tiêu dùng đều là nơi thực hành; đạo không tồn tại trong một không gian tách khỏi đời sống.(Nguồn 1)

Ba khẩu hiệu khác diễn đạt đích đến của việc thực hành: tâm trong sáng, bạn bè tốt và trái đất sạch. Chúng tương ứng với ba tầng thay đổi: bản thân, quan hệ xã hội và môi trường sống.(Nguồn 1)

Pomnyun Sunim nổi tiếng nhờ hình thức Dharma Q&A: người tham dự nêu một vấn đề cụ thể trong đời sống, và câu trả lời thường đưa họ trở về quan sát cách mình nhìn hoàn cảnh thay vì hứa hẹn sự ban phước. Cách giao tiếp trực tiếp, ít thuật ngữ và tập trung vào vấn đề thực tế giúp Jungto mở cửa cho cả người không tự nhận là Phật tử. Nghiên cứu của Kim Bo-Kyoung nhận xét rằng Jungto theo đuổi “Phật giáo đúng, dễ và trong đời sống”, đồng thời thu hút cả người thuộc tôn giáo khác và công chúng vào hoạt động xã hội có tổ chức.(Nguồn 7)

Jungto vận hành như thế nào?

1. Thành viên không chỉ là “tín đồ", mà là người thực hành

Jungto phân biệt khá mạnh giữa một tín đồ đến chùa và một practitioner — người thực hành. Theo giải thích chính thức năm 2026, đến sinh hoạt lâu năm, quyên góp nhiều hoặc làm nhiều việc thiện vẫn chưa tự động khiến một người trở thành thành viên nòng cốt. Người ấy phải duy trì thực hành buổi sáng, tham gia các chu kỳ 100 ngày và dần đảm nhận trách nhiệm hướng dẫn, tổ chức hoặc phục vụ cộng đồng.(Nguồn 8)

Đây là một cơ chế xây dựng phong trào theo bậc thang: người mới tiếp cận qua khóa học hoặc pháp thoại; người học chuyển thành người thực hành; người thực hành trở thành tình nguyện viên; một phần trong số đó tiếp tục được đào tạo để điều phối và đào tạo người khác. Jungto vì thế không chỉ “thu hút khán giả”, mà cố gắng chuyển người thụ hưởng thành người đồng kiến tạo.

2. Thực hành – bố thí – phụng sự tạo thành một nhịp thống nhất

Theo nghiên cứu bình duyệt của MDPI, khi chương trình 10.000 ngày bắt đầu năm 1993, thành viên được khuyến khích mỗi ngày dành thời gian cầu nguyện hoặc thiền, đóng góp một khoản nhỏ và tham gia ít nhất một dự án xã hội; cứ 100 ngày họ gặp lại để đánh giá, nhận nhiệm vụ và làm mới cam kết.(Nguồn 2) Điều quan trọng ở đây là sự lặp lại: Jungto không dựa hoàn toàn vào cảm hứng đạo đức nhất thời mà biến giá trị thành thói quen, lịch gặp và trách nhiệm cụ thể.

3. “Công việc là tu tập”

Trong Jungto, nấu ăn, dọn dẹp, làm kế toán, tổ chức một lớp học hay đi cứu trợ đều có thể là thực hành. Công việc trở thành nơi người tham gia quan sát sự khó chịu, ham muốn được công nhận, xung đột và xu hướng đổ lỗi của chính mình.(Nguồn 9)

Điều này giúp Jungto xóa bớt phân cấp biểu tượng giữa “việc thiêng” và “việc hậu cần”. Tuy nhiên, nó cũng tạo ra một câu hỏi quan trọng: nếu mọi khó chịu trong công việc đều được diễn giải thành vấn đề cần tu sửa trong bản thân, liệu những bất bình chính đáng về khối lượng công việc, giới, quyền lực hay quản trị có bị cá nhân hóa hay không? Đây là điểm cần quan sát tại chỗ, không nên mặc nhiên xem khẩu hiệu là bằng chứng rằng mọi quan hệ trong tổ chức đều bình đẳng.

4. Hạ tầng vận hành dựa vào tình nguyện

Jungto tuyên bố toàn bộ hoạt động nội bộ được vận hành bởi tình nguyện viên. Lý giải của tổ chức là: trong một cộng đồng người thực hành, không nên mang quan hệ ông chủ–người làm thuê vào không gian chung; người giàu cũng phải tự nấu, dọn và cùng chia sẻ trách nhiệm như người khác.(Nguồn 10)

Nguồn tài chính, theo Pomnyun Sunim, chủ yếu đến từ hội phí và đóng góp của thành viên. Ông cho rằng Jungto có dư địa tài chính không phải vì thu nhập đặc biệt lớn, mà vì chi phí nhân sự thấp nhờ tình nguyện.(Nguồn 11) Đây là lời giải thích của lãnh đạo tổ chức, không thay thế cho báo cáo tài chính được kiểm toán.

Mô hình này vừa là sức mạnh vừa là rủi ro. Nó giảm chi phí, tạo cảm giác sở hữu và thách thức phân cấp nghề nghiệp. Nhưng nó có thể loại trừ người không đủ thời gian hoặc nguồn lực để lao động không lương; làm mờ ranh giới giữa cam kết và áp lực; và tạo nguy cơ kiệt sức. Chính Jungto thừa nhận cuối năm 2025 rằng lực lượng cư sĩ sống và làm việc toàn thời gian chỉ khoảng 100 người, trong khi tổ chức cho rằng cần ít nhất 500 người để vận hành ổn định quy mô dự án hiện tại.(Nguồn 12)

5. Tổ chức theo chu kỳ ba năm và thực hành phản tư

Nhịp 1.000 ngày không chỉ dành cho cá nhân. Jungto cho biết dự án, quy định và nhiệm kỳ điều hành thường được đặt trong chu kỳ gần ba năm, sau đó có giai đoạn khoảng 90 ngày để tổng kết, phản tư và chuẩn bị cho chu kỳ tiếp theo.(Nguồn 3) Đây là một cách đưa “không bám chấp” vào thiết kế thể chế: cấu trúc không được mặc định là vĩnh viễn chỉ vì đã tốn công xây dựng.

Quyết định đóng khoảng 200 trung tâm vật lý khi chuyển sang trực tuyến là ví dụ mạnh. Nó giúp giảm phụ thuộc vào cơ sở vật chất và mở rộng tiếp cận, nhưng Jungto cũng công khai rằng việc chuyển nhanh đã làm suy yếu tương tác trực tiếp, sức sống cộng đồng và khả năng thu hút thế hệ trẻ; cấu trúc cũ chỉ được chuyển lên mạng chứ chưa được thiết kế lại hoàn toàn.(Nguồn 13) Sự thừa nhận này đáng chú ý vì nó cho thấy tổ chức có khả năng tự phê bình, dù chưa chứng minh rằng mọi tiếng nói bất đồng đều có quyền lực ngang nhau.

6. Một hệ sinh thái chuyên môn hóa thay vì một tổ chức làm tất cả

Jungto chuyển giá trị thành hành động qua bốn tổ chức liên kết:


Phúc lợi và nhân đạo — Join Together Society (JTS) — Giáo dục, y tế, cứu trợ và phát triển cộng đồng tại Ấn Độ, Philippines, Bhutan và các khu vực khủng hoảng — JTS tự công bố có bốn văn phòng chi nhánh, địa vị tham vấn ECOSOC của Liên Hợp Quốc, vận hành bằng tình nguyện và chuyển 97% nguồn lực tới người cần hỗ trợ. Con số 97% là số liệu tổ chức tự báo cáo.(Nguồn 4)


Môi trường — EcoBuddha — “Ăn sạch bát”, giảm đồ dùng một lần, zero waste, giáo dục sinh thái và sống tiết chế — Không xem môi trường chỉ là chiến dịch đối ngoại: cách ăn, mua và bỏ rác của thành viên là một phần kỷ luật nội bộ.(Nguồn 4)


Nhân quyền và hòa bình — Good Friends — Hỗ trợ người tị nạn Bắc Triều Tiên, nghiên cứu–báo cáo về đời sống tại Bắc Triều Tiên, giáo dục hòa bình và lịch sử — Hình thành từ phản ứng với nạn đói Bắc Triều Tiên giữa thập niên 1990; hoạt động ở vùng nhạy cảm cho thấy khả năng làm việc ở khoảng trống giữa nhân đạo và chính trị.(Nguồn 4)


Nghiên cứu và kiến tạo hòa bình — Peace Foundation — Nghiên cứu, giáo dục công chúng, đối thoại và đề xuất chính sách về hòa bình, an ninh và thống nhất bán đảo — Tuyên bố độc lập, phi đảng phái; tạo một nơi nghiên cứu chính sách bổ sung cho vận động xã hội và cứu trợ.(Nguồn 4)


Sự phân vai này là một sáng tạo tổ chức đáng học: cùng một nền giá trị, nhưng mỗi vấn đề có pháp nhân, năng lực và phương pháp riêng. Cứu trợ nhân đạo không bị đồng nhất với nghiên cứu chính sách; vận động môi trường không phải nhiệm vụ phụ của một nhóm từ thiện tổng hợp.

Quy mô và tác động của Jungto Society

Hiện tại, tổ chức đang hoạt động tại hơn 15 quốc gia, hơn 10.000 thành viên tích cực và bốn tổ chức NGO.(Nguồn 1) Lễ mở đầu chu kỳ 1.000 ngày tháng 3/2026 có khoảng 8.000 người tham gia trực tuyến, theo bản tin của Jungto.(Nguồn 6) Nghiên cứu học thuật năm 2022 ghi nhận trước đại dịch tổ chức có khoảng 200 điểm hoạt động trong nước và 30 điểm ở nước ngoài; con số này phản ánh mô hình cũ, trước khi các trung tâm vật lý được đóng và hoạt động chuyển mạnh lên mạng.(Nguồn 2)(Nguồn 5)

Về tác động xã hội, bằng chứng mạnh nhất hiện có không nằm ở một tổng số người thụ hưởng duy nhất, mà ở bốn dạng tác động:

1. Tác động thể chế: duy trì được bốn tổ chức chuyên môn từ 20–30 năm, hoạt động từ đời sống sinh thái đến hỗ trợ nhân đạo và nghiên cứu hòa bình.(Nguồn 4)
2. Tác động lên người tham gia: tạo ra một lộ trình để cư sĩ trở thành người thực hành, tình nguyện viên và người tổ chức. Nghiên cứu độc lập năm 2018 đánh giá Jungto đã duy trì hoạt động xã hội một cách có hệ thống, liên tục và mở rộng vai trò của cư sĩ vượt khỏi mô hình Phật giáo lấy tu sĩ làm trung tâm.(Nguồn 7)
3. Tác động văn hóa: đưa ý niệm rằng ăn uống, tiêu dùng, lao động và quan hệ hằng ngày là vấn đề đạo đức–xã hội vào sinh hoạt đại chúng; mở Phật giáo cho người không bị thu hút bởi nghi lễ hoặc thuật ngữ chuyên môn.(Nguồn 1)(Nguồn 7)
4. Tác động xuyên biên giới: JTS triển khai giáo dục, y tế, phát triển làng và cứu trợ tại nhiều nước châu Á; Good Friends và Peace Foundation đưa vấn đề Bắc Triều Tiên, người tị nạn và hòa bình bán đảo vào nghiên cứu và giáo dục công chúng.(Nguồn 4)(Nguồn 14)

Tuy nhiên, hiện chưa thấy trên trang quốc tế của Jungto một báo cáo tác động hợp nhất, được kiểm toán độc lập, cho phép trả lời đầy đủ: mỗi năm có bao nhiêu tình nguyện viên, bao nhiêu giờ lao động, bao nhiêu người thụ hưởng, tỷ lệ duy trì thành viên, mức độ đa dạng trong lãnh đạo, chi phí thực và tác động dài hạn. Vì vậy, 10.000+ thành viên hay 97% nguồn lực không nên được dùng như bằng chứng duy nhất rằng mô hình hiệu quả. Đây là một giới hạn dữ liệu cần ghi nhận, không phải lý do để phủ nhận toàn bộ đóng góp của tổ chức.

Điều gì thực sự đặc biệt và đáng học hỏi ở Jungto?

1. Phi chuyên nghiệp hóa quyền lực tôn giáo

Jungto không chỉ mời cư sĩ phụ giúp tu sĩ. Họ đặt cư sĩ vào vị trí người thực hành, người tổ chức và người hướng dẫn. Kim Bo-Kyoung cho rằng thành viên Jungto hướng tới trở thành người tự kiến tạo hạnh phúc của mình, thay vì làm đệ tử đi theo một lãnh tụ cụ thể.(Nguồn 7) Đây là một sự đảo chiều đáng kể trong bối cảnh truyền thống nơi kiến thức, tài chính và quyền giải thích thường tập trung ở hàng ngũ xuất gia.

2. Không tách “chữa lành bản thân” khỏi thay đổi cấu trúc

Nhiều phong trào chăm sóc tinh thần dừng ở việc giúp cá nhân thích nghi; nhiều phong trào xã hội lại có thể xem nhẹ cách quyền lực và tổn thương tái hiện trong chính đội ngũ của mình. Jungto cố đặt hai việc trên cùng một đường ray: thay đổi cách nhìn của bản thân và thay đổi điều kiện xã hội. Việc có một Peace Foundation nghiên cứu chính sách bên cạnh thực hành thiền là biểu hiện rõ của logic này.

3. Biến tiết chế thành mô hình nguồn lực

Jungto không chỉ vận động sống giản dị như một thông điệp đạo đức. Họ dùng chi phí thấp, đóng góp nhỏ lặp lại và lao động tình nguyện để tạo hạ tầng cho tổ chức. Một phát biểu năm 2025 còn mô tả “tạm dừng tiêu dùng” và chia sẻ phần dư như một thử nghiệm cho nền văn minh tương lai.(Nguồn 15) Radical ở đây là nỗ lực làm cho phương tiện vận hành nhất quán với thông điệp. Mặt trái là mô hình vẫn phải trả lời câu hỏi ai có đủ đặc quyền để sống bằng lao động không lương.

4. Dùng thời gian dài để chống lại “chủ nghĩa dự án”

Một lời nguyện 10.000 ngày buộc tổ chức nghĩ vượt qua chiến dịch, grant và nhiệm kỳ lãnh đạo. Đồng thời, các chu kỳ 100 và 1.000 ngày tạo điểm kiểm tra đủ ngắn để điều chỉnh. Đây là sự kết hợp hiếm giữa kiên nhẫn chiến lược và phản tư định kỳ.

5. Sẵn sàng giải thể hạ tầng đã xây

Việc đóng khoảng 200 trung tâm sau hơn ba thập niên mở rộng cho thấy Jungto có khả năng từ bỏ tài sản và cấu trúc khi bối cảnh thay đổi.(Nguồn 5) Nhưng thử nghiệm trực tuyến cũng phơi bày một bài học ngược: hiệu quả tiếp cận không tự động tạo ra cảm giác thuộc về, năng lượng tập thể hay lãnh đạo trẻ.(Nguồn 13)

6. Tạo một “liên bang” hành động xã hội

Thay vì buộc một tổ chức tôn giáo duy nhất vừa cứu trợ, làm môi trường, nghiên cứu an ninh và bảo vệ nhân quyền, Jungto tạo các tổ chức chuyên môn hóa nhưng nối với nhau bằng cùng một triết lý thực hành. Cấu trúc này cho phép giá trị chung đi cùng năng lực nghề nghiệp khác nhau.

Report on the INEB Women's Study Trip to the Jungto Society in Korea –  Bhutan Nuns Foundation

Việt Nam có thể học được gì?

Điều đáng học trước hết là kiến trúc cam kết. Nhiều sáng kiến Việt Nam có giá trị đẹp nhưng phụ thuộc vào một nhóm sáng lập kiệt sức. Jungto gợi ý rằng giá trị phải được chuyển thành nhịp sống: một thực hành nhỏ hằng ngày, một nhóm đồng đẳng, một chu kỳ phản tư, một lộ trình nhận trách nhiệm và một thiết chế đủ chuyên môn để hành động.

Thứ hai là đào tạo người tham gia thành người tổ chức. Nếu mọi chương trình chỉ tạo thêm khán giả hoặc người thụ hưởng, phong trào không tự tái tạo. Một cộng đồng bền hơn cần cho người mới con đường để học, thử việc, dẫn dắt và cuối cùng đào tạo người khác.

Thứ ba là đưa giá trị vào hậu trường. Một tổ chức môi trường không thể chỉ tổ chức sự kiện xanh mà vận hành bằng tiêu dùng lãng phí; một tổ chức cộng đồng không thể nói về bình đẳng trong khi công việc chăm sóc luôn rơi vào cùng một nhóm người. Jungto đáng quan sát chính ở những bữa ăn, lịch dọn dẹp, cách phân công và buổi tổng kết.

Thứ tư là thiết kế theo hai nhịp thời gian: đủ dài để theo đuổi thay đổi cấu trúc, đủ ngắn để sửa sai. Một nhóm Việt Nam không cần cam kết 10.000 ngày, nhưng có thể đặt tầm nhìn 10 năm cùng chu kỳ học hỏi 90 ngày hoặc một năm.

Điều không nên sao chép máy móc là hệ thống lao động không lương, kỷ luật thành viên hoặc biểu tượng tôn giáo. Câu hỏi cần chuyển dịch là: làm sao tạo tinh thần sở hữu mà vẫn trả công công bằng; tạo chiều sâu mà không khép kín; tạo thực hành phản tư mà không vô hiệu hóa bất đồng; và duy trì tầm nhìn dài hạn mà không phụ thuộc vào một lãnh tụ đạo đức duy nhất.

Liên hệ với hành trình Vcil Travel School

Những ngày sống và làm việc cùng Jungto tại Dubuk không nên được hiểu như một chuyến “tham quan tổ chức Phật giáo”. Đây là một phòng thí nghiệm sống để quan sát cách giá trị được biến thành tổ chức.

Hãy nhìn vào những chi tiết tưởng như nhỏ: ai dậy sớm và vì sao; ai chuẩn bị bữa ăn; công việc được tự chọn hay phân công; người mới có quyền từ chối không; sau một ngày có không gian phản tư không; người điều phối xử lý bất đồng như thế nào; tổ chức nói gì về tiền; tình nguyện viên lâu năm nhận lại điều gì; và tiếng nói của cộng đồng được hỗ trợ có xuất hiện trong cách kể của Jungto hay không.

Ba lớp cần được đặt cạnh nhau trong suốt chuyến đi:

1. Tinh thần: Jungto tin điều gì về con người, khổ đau và xã hội?
2. Hệ thống: niềm tin ấy được biến thành lịch, vai trò, ngân sách, đào tạo và quyết định ra sao?
3. Hệ quả: hệ thống tạo ra thay đổi gì, cho ai, và có chi phí hay điểm mù nào?

Nếu chỉ nghe triết lý, ta có thể lý tưởng hóa Jungto. Nếu chỉ nhìn quy trình, ta lại bỏ qua nguồn năng lượng đạo đức giúp hệ thống tồn tại. Giá trị của điểm đến này nằm chính ở khả năng nhìn hai chiều cùng lúc.

Câu hỏi gợi mở khi gặp Jungto Society

1. Một người mới đi qua những bước nào để trở thành thành viên, điều phối viên và người ra quyết định?
2. Ai quyết định ưu tiên ba năm tiếp theo? Thành viên bình thường có thể phản đối hoặc thay đổi quyết định bằng cơ chế nào?
3. Jungto đo sức khỏe của tổ chức bằng gì ngoài số thành viên và số hoạt động?
4. Bao nhiêu giờ tình nguyện được đóng góp mỗi năm? Tỷ lệ rời tổ chức và nguyên nhân rời đi là gì?
5. Jungto ngăn kiệt sức và phân phối công việc chăm sóc theo giới như thế nào?
6. “Công việc là tu tập” giúp xử lý xung đột ra sao? Có cơ chế nào bảo đảm một phê bình cấu trúc không bị quy về vấn đề tâm lý cá nhân?
7. Quyền lực hiện được phân bố thế nào giữa Pomnyun Sunim, chủ tịch, hội đồng điều hành, cư sĩ toàn thời gian và cộng đồng thành viên?
8. Kế hoạch kế nhiệm người sáng lập là gì?
9. Sau khi chuyển sang trực tuyến, Jungto đang tái tạo quan hệ địa phương và thu hút người trẻ bằng cách nào?
10. Các cộng đồng nhận hỗ trợ tham gia thiết kế, ngân sách và đánh giá dự án đến đâu?
11. Các con số tác động và báo cáo tài chính nào có thể được công khai để bên ngoài kiểm chứng?
12. Phần nào của mô hình Jungto có thể tồn tại trong một cộng đồng hoàn toàn phi tôn giáo?

Kết luận

Jungto Society đặc biệt không phải vì đã tìm ra một công thức hoàn hảo. Điều đáng chú ý là họ đã kiên trì thử nghiệm một giả thuyết lớn trong gần bốn thập niên: con người có thể đồng thời rèn luyện tự do nội tâm và xây dựng năng lực hành động tập thể; một phong trào xã hội có thể được nuôi bằng thực hành hằng ngày chứ không chỉ bằng phẫn nộ hoặc cảm hứng.

Thành tựu của Jungto nằm ở việc tạo ra một hệ sinh thái có chiều sâu thời gian, hạ tầng tình nguyện, lộ trình đào tạo cư sĩ và các tổ chức chuyên môn về môi trường, nhân quyền, phúc lợi và hòa bình. Những điểm yếu của nó cũng xuất phát từ chính cấu trúc ấy: cam kết cao, lao động không lương, dữ liệu tác động chưa đầy đủ và nguy cơ quyền lực biểu tượng tập trung vào người sáng lập.

Vì vậy, bài học tốt nhất từ Jungto không phải là “hãy làm giống họ”, mà là: hãy học cách biến giá trị thành thực hành, thực hành thành cộng đồng, cộng đồng thành thiết chế — rồi tiếp tục đặt câu hỏi ai có quyền, ai gánh chi phí và ai thực sự được hưởng lợi.

Tài liệu tham khảo

1. Jungto Society, “About Jungto Society”: https://www.jungtosociety.org/about
2. Mark A. Nathan và cộng sự, “Korean Buddhist International Aid Work: A Critical Comparison of the Join Together Society and the Global Community Association (Good Hands),” Religions, 2022: https://www.mdpi.com/2077-1444/13/9/815
3. Jungto Society, “The Final 100 Days: Closing One Cycle and Preparing for the Next”: https://www.jungtosociety.org/pomnyun_251201/
4. Jungto Society, “Our NGOs”: https://www.jungtosociety.org/about/ngo
5. Jungto Society, “Buddhism Should Adapt to People Rather Than Lead People”: https://www.jungtosociety.org/buddhism-should-adapt-to-people-rather-than-lead-people/
6. Jungto Society, “Opening Ceremony of the Second 1,000-Day Practice”: https://www.jungtosociety.org/pomnyun_260315/
7. Kim Bo-Kyoung, “Social Participation Movement of the Lay Buddhist Community ‘Jungto-Society’,” Social Thought and Culture, 2018, DOI 10.17207/jstc.2018.3.21.1.135: https://www.kci.go.kr/kciportal/ci/sereArticleSearch/ciSereArtiView.kci?sereArticleSearchBean.artiId=ART002329007
8. Jungto Society, “Not Everyone Who Attends a Temple for a Long Time Becomes a Practitioner”: https://www.jungtosociety.org/pomnyun_260308
9. Jungto Society, “The Process of Creating a Good Society Is Practice”: https://www.jungtosociety.org/pomnyun_250310-2
10. Jungto Society, “Why Is Jungto Society Run Solely by Volunteers?”: https://www.jungtosociety.org/pomnyun_250518
11. Jungto Society, “When Anger Rises at the World’s Injustices, How Should We Manage Our Minds?”: https://www.jungtosociety.org/pomnyun_250629
12. Jungto Society, “Caring for Sentient Beings Transforms You into a Bodhisattva”: https://www.jungtosociety.org/pomnyun_251206/
13. Jungto Society, “Balancing Stable Operations with New Explorations”: https://www.jungtosociety.org/pomnyun_241026/
14. Jungto Society, “What Kind of Education Can Help People Escape Poverty?”: https://www.jungtosociety.org/pomnyun_250630
15. Jungto Society, “What Should I Do When I Don’t Feel Like Doing Something?”: https://www.jungtosociety.org/pomnyun_250608
16. Jungto Society, “Facing a Storm of Allegations: How Should We View Confirmation Hearings?”: https://www.jungtosociety.org/pomnyun_250721

Các dự án liên quan bài viết

Chương trình học tập trải nghiệm & du lịch quốc tế sử dụng phương pháp học tập dựa trên ngữ cảnh trong môi trường đa văn hóa