Thông tin dưới đây chỉ dành riêng cho Hội viên Vcil
Để đảm bảo quyền lợi của bạn cũng như cộng đồng Hội viên Vcil, mong bạn đừng chia sẻ thông tin này nhé!
Từ 31/05, đội ngũ core team Vcil Community đã có mặt tại Hà Nội để bắt đầu chuyến đi kết nối và mở rộng mạng lưới. Đây là một chuyến đi có ý nghĩa, khi đội ngũ có cơ hội gặp gỡ, trao đổi và học hỏi từ các tổ chức, cộng đồng ở miền Bắc; đồng thời lắng nghe quá trình hoạt động, mục tiêu và những thách thức mà mọi người gặp phải. Đây cũng là dịp để Vcil Community hiểu hơn về cộng đồng ở miền Bắc, đặt nền tảng cho những sự hợp tác sau này. Đây là bài viết tóm lược lại những cuộc gặp gỡ thú vị trong thời gian một tuần “học, chơi, kết nối” ở Hà Nội.
—
( https://www.facebook.com/profile.php?id=61570099707415 )
Chúng mình đến gặp Ethnic Tourism in Vietnam: Changing Narratives khi các bạn đang tổ chức triển lãm “Du lịch vùng cao: Những câu chuyện đổi thay của cộng đồng”. Đây là kết quả của dự án nghiên cứu kéo dài suốt 2,5 năm; nhóm nghiên cứu gồm các bạn sinh viên và nhà nghiên cứu đến từ Đại học Cumbria, VinUniversity và Vietnam National University. Đội ngũ đã làm việc chặt chẽ cùng cộng đồng địa phương để ghi lại những chuyển biến ở vùng cao Việt Nam dưới tác động của du lịch. Dự án được tài trợ bởi The British Academy, nhằm lan tỏa những câu chuyện, góc nhìn và tiếng nói của đồng bào dân tộc thiểu số Tây Bắc. Cộng tác viên là người Mông, Mường, Giáy, Dao và Tày tại ba địa bàn Mù Cang Chải, Sa Pa và Hòa Bình - đây là những nơi đã và đang phát triển du lịch mạnh mẽ trong những năm gần đây. Du lịch không chỉ làm thay đổi kinh tế mà còn đang dần định hình lại các câu chuyện văn hóa, bản sắc và đời sống thường nhật.
Trong triển lãm, chúng mình được ngắm nhìn những bức ảnh được chọn lọc từ hơn 700 bức ảnh Photovoice do chính những cộng đồng địa phương chụp. Dự án này tạo ra một cơ hội và không gian để lắng nghe tiếng nói của cộng đồng vùng cao về du lịch, sinh kế và những chuyển biến trong cuộc sống thường ngày của cộng đồng Mông, Mường, Giáy, Dao và Tày.

Tiếp đón Vcil Community là TS. Trần Hoài - đồng trưởng dự án - và bạn Bảo, trợ lý nghiên cứu dự án. TS. Hoài đã chia sẻ với chúng mình những cách tiếp cận trong nghiên cứu. Thay vì nghiên cứu về cộng đồng, nhóm thực hiện cùng làm với cộng đồng: chính người dân địa phương trở thành những đồng nghiên cứu. Qua phương pháp “narrative photovoice” - kể chuyện bằng hình ảnh - các cộng tác viên cầm trên tay nhiều loại máy ảnh khác nhau để tự ghi lại đời sống thường ngày của mình, rồi cùng nhau soi chiếu trong những buổi thảo luận nhóm, và chắt lọc thành các câu chuyện mà chính họ chọn để kể nơi đây.
Cách tiếp cận của nhóm dự án rất thú vị, khi chính cộng đồng được đặt ngang hàng và là chủ thể chính để tự kể những câu chuyện đa dạng về chính nơi mình sống thông qua sự tương tác với du lịch. Chúng mình được thấy, qua từng câu chuyện, du lịch lặng lẽ hòa vào nhịp sống thường nhật: nghề làm hương, chữ Nôm Dao, kỹ năng bay flycam, phát triển homestay. Và chúng dần dần thay đổi cả cảnh quan và thói quen, khi nhà cửa dần lấn lên ruộng bậc thang, một khung cảnh quen thuộc chỉ còn trong ký ức… Đó là những câu chuyện về cơ hội và mất mát, về niềm tự hào và sự đổi thay. Tất cả được kể bằng chính tiếng nói của người trong cuộc.
Cũng trong buổi gặp gỡ này, Vcil có cơ hội tìm hiểu thêm về quá trình phát triển của du lịch cộng đồng ở miền Bắc, cách tiếp cận của các cộng đồng và các bên khác nhau. Có cộng đồng được tổ chức NGO hỗ trợ phát triển, có cộng đồng du lịch lại dần hình thành từ những nỗ lực của người dẫn tour địa phương đầy tâm huyết, cũng có những cộng đồng được hỗ trợ bởi cơ quan nhà nước để thực hiện mô hình du lịch cộng đồng. Mỗi cách tiếp cận lại cho ra những kết quả khác nhau, và tiến trình của các cộng đồng cũng không giống nhau.

Sau cùng, Vcil Community chia sẻ những mối quan tâm chung về ngành du lịch, kinh nghiệm làm du lịch tái tạo thông qua XomTour. Những kinh nghiệm của Ethnic Tourism in Vietnam: Changing Narratives về nghiên cứu và học thuật sẽ rất hữu ích và bổ trợ cho XomTour, cũng như cộng đồng quan tâm đến du lịch tái tạo. Qua đây, XomTour, Vcil Community và đội ngũ nghiên cứu cũng có những thảo luận sơ bộ về những tiềm năng hợp tác trong tương lai.
Trong chuyến đi lần này, Vcil Community có cơ hội gặp gỡ anh Nguyễn Vũ Hải, một người được biết đến nhiều thông qua các chương trình walking tour và study trip (chuyến đi học tập) ở Hà Nội.
Chia sẻ với chúng mình, anh Hải tự nhận mình là một người thực hành văn hóa về nơi chốn (cultural practitioner about place), walk artist với nền tảng về nghiên cứu đô thị và phát triển cộng đồng.

Anh sinh ra ở một ngôi làng ven đô Hà Nội và đã có nhiều năm làm việc với các cộng đồng dân tộc khác nhau ở Việt Nam. Những đổi thay nhanh chóng nơi anh sống quanh hồ Tây, cùng những trải nghiệm về quá trình khẳng định bản sắc văn hóa của các cộng đồng địa phương, đã khiến anh Hải quan tâm đến sự gắn bó của mỗi cá nhân với mảnh đất của mình. Thực hành của anh Hải xoay quanh những câu chuyện kể, các hoạt động thường nhật, cảm thức thuộc về và không thuộc về (sense of belonging and disbelonging), ký ức về nơi chốn, lịch sử đô thị. Anh Hải thể hiện sáng tạo của mình qua nhiều hình thức khác nhau như đi bộ, nghiên cứu, hoạt động nhóm, kể chuyện, vẽ bản đồ. Do đó, những chương trình đi bộ, học tập của anh thu hút rất nhiều người dân sống ở Hà Nội tham gia.
Những chương trình gần đây anh thường xuyên tổ chức tập trung vào những sự thay đổi ở Hà Nội, đặc biệt trong bối cảnh Hà Nội đang trở thành “một đại công trường” với hàng loạt công trình được thi công.
Ví dụ, walking tour “Delathanh” ( https://hainv90.wordpress.com/2026/02/25/delathanh/ ) là chuyến đi bộ tại khu vực công trường trên đường Đê La Thành, xoay quanh cấu trúc và giải cấu trúc không gian sống. Chuyến đi quan sát khu vực trong giai đoạn công trường đang diễn ra, cả những dịch chuyển và thích ứng ngay trong lúc này, như quan sát một cơ thể đang trong một cuộc đại phẫu và những tế bào đang bị loại thải và thích ứng.
Hay tour “Dấu sông hồn phố – river’s traces – city’s soul” là chuyến đi bộ kể chuyện theo dòng chảy đã bị lấp của sông Tô Lịch thời Pháp thuộc. Bằng những kiến thức nền tảng về đô thị, các tư liệu hỗn tạp và những tấm bản đồ chồng lớp, đoàn người đi bộ theo dấu của dòng sông và hỏi lại về mảnh đất nơi mình sinh ra, lớn lên. Chuyến đi là một tự sự dài của Hải, cũng là một không gian trao đổi về cách chúng ta ghi nhớ và gắn bó với thành phố.
Bên cạnh thực hành cá nhân trong lĩnh vực văn hóa và nghệ thuật, Vũ Hải còn cộng tác với các chương trình giáo dục về đô thị; các dự án nghiên cứu đô thị, nghiên cứu dân tộc; và phát triển cộng đồng.
Nhận thấy có nhiều điểm tương đồng trong cách tiếp cận với XomTour, chúng mình cũng có những thảo luận sơ bộ về những khả năng hợp tác trong tương lai.
Đây có thể là một trong những sáng kiến ấn tượng nhất mà Vcil Community có cơ hội được tìm hiểu. HEPA là một Khu Bảo tồn Thiên nhiên ở Hà Tĩnh. Chị Tố Kiên là con gái của cô Trần Thị Lành, người sáng lập HEPA, và là người kể câu chuyện ra đời và phát triển của khu bảo tồn này.
Sự ra đời của HEPA gắn với những sự kiện lũ lụt và sạt lở ở Hà Tĩnh. Nguyên nhân dẫn đến hiện tượng này là bởi nạn buôn lậu, khai thác vô tội vạ rừng đầu nguồn; để lại sau mấy chục năm khai thác là những quả đồi trọc và đất rừng nghèo kiệt. Thiên tai chỉ là hậu quả tất yếu của việc trên.

Đứng trước thực tế đó, cô Lành - với chuyên môn đánh giá tác động xã hội, từng đi du học Mỹ ngành Sinh thái Nhân văn (Human Ecology) năm 1986, với mong muốn đóng góp sức mình để kiến tạo một xã hội tốt đẹp hơn - đã quyết định thành lập HEPA để bảo tồn rừng. Cô đã viết những đề án để gửi đến chính quyền địa phương ở Hà Tĩnh, để HEPA có quyền bảo tồn một mảnh đất rộng lớn 500 hecta. Sau 20 năm thực hiện, HEPA đã thành công phục hồi từng tấc đất, từng dòng suối, xây dựng nên hệ sinh thái rừng tự nhiên vùng đầu nguồn rộng hơn 500 ha. Đây cũng là nơi cộng đồng học cách sống hài hòa cùng rừng, tận dụng năng lượng mặt trời, nước và gió để canh tác, sinh hoạt.
HEPA được quy hoạch và thiết kế tổng thể theo Lý thuyết ứng dụng Hệ Sinh thái và Hệ Nhân văn, dựa trên tri thức bản địa của các tộc người thiểu số. Rừng được chia thành ba vùng chính: rừng thiêng, rừng làm giàu và khu sinh thái nông nghiệp – sinh kế. Mỗi khu vực mang một thông điệp về sự hòa hợp giữa con người và thiên nhiên. Độ che phủ rừng đã tăng từ 39% lên hơn 99% sau 23 năm, với nhiều cây bản địa to lớn, đa dạng sinh học phong phú.
Hiện nay, HEPA tích cực tham gia vào công tác giáo dục, để đào tạo thế hệ trẻ - những người có thể tiếp nối công cuộc giữ rừng và bảo vệ rừng ở địa phương của mình. Hằng năm, HEPA đón rất nhiều đoàn sinh viên, nghiên cứu sinh ở châu Âu, Đông Á và Đông Nam Á đến để nghiên cứu về sinh thái học ở đây, cũng như học hỏi những kinh nghiệm thực tiễn trong việc phát triển nông nghiệp tái tạo.
Sự thành công của HEPA không chỉ đến từ tâm huyết của một người phụ nữ mà còn từ sự đồng lòng của cả cộng đồng. Phương pháp đồng quản trị được áp dụng: mọi người cùng giám sát, cùng hưởng lợi, cùng chịu trách nhiệm. Khu bảo tồn không chỉ là nơi giữ rừng, phục hồi hệ sinh thái tự nhiên mà còn trở thành "trường học xanh" của nông dân và nhiều nhóm xã hội quan tâm. Hàng chục nghìn nông dân, nhà nghiên cứu và học viên từ nhiều quốc gia đã tìm đến đây để học tập và chia sẻ kinh nghiệm.
Được thừa hưởng niềm đam mê và sự tôn trọng tự nhiên từ cô Lành, chị Kiên đã nối nghiệp mẹ để phát triển HEPA, đồng thời làm các công tác liên quan đến Nghiên cứu, Phân tích Chính sách Quản lý và Sử dụng đất. Chị đặc biệt quan tâm đến các sáng kiến địa phương trong quản trị đất rừng; chiến lược tạo quyền và phát triển lực lượng lãnh đạo nhà nông sinh thái trẻ người dân tộc thiểu số và bản địa thuộc Liên minh LISO.

Chúng mình quen biết chị thông qua mạng lưới INEB, nơi cả Vcil và HEPA đều là thành viên. Với kinh nghiệm làm việc với người Thái lâu năm, chị cũng đã học được những nguyên lý thành công của người Thái trong các phong trào thay thế và phát triển cộng đồng. Chị đưa ra một phân tích rất sắc sảo khi quan sát người Thái: khả năng kết nối dân sự, xây dựng mạng lưới tương trợ lẫn nhau của người Thái cực kỳ tốt, trong khi đây lại là điểm yếu của các hoạt động dân sự ở Việt Nam. Do đó, xã hội dân sự ở Thái Lan hoạt động rất mạnh trong việc lên tiếng cho quyền lợi của người dân, chẳng hạn như quyền người nông dân, bảo tồn hạt giống,… Và cộng đồng sẵn sàng hỗ trợ lẫn nhau, làm việc cùng nhau, nên các phong trào dân sự ở Thái Lan rất mạnh. Đây là điểm chúng ta cần học hỏi từ họ.
Ngoài ra, chúng mình còn được nghe kinh nghiệm làm việc với các bên khác nhau, những vấn đề của tín chỉ carbon, hay những kinh nghiệm làm việc với cộng đồng dân tộc bản địa, cách để học hỏi và đồng kiến tạo, cùng chung tay bảo vệ rừng với người dân bản địa. Đây thực sự là những bài học và kinh nghiệm quý báu mà chúng mình thu nhặt được trong cuộc gặp gỡ với chị.
Những hợp tác sơ bộ cũng được thảo luận với nhau. Dự kiến vào giữa tháng 07 này, XomTour sẽ có một chuyến khảo sát thực địa tại HEPA để tìm hiểu và học hỏi thêm về mô hình này.
Anh/chị có thể đọc thêm về HEPA tại: https://nongthonviet.vn/phung-duong-thien-nhien-xay-dung-nong-nghiep-sinh-thai-200.html https://vneconomy.vn/hoi-sinh-rung-gia-gieo-hat-nhan-thuc-xanh.htm
Genesis là Trường học xanh đầu tiên tại Việt Nam trở thành thành viên của Center for Green Schools (CGS) – Cộng đồng trường xanh bền vững toàn cầu. Triết lý giáo dục của Genesis đề cao những giá trị nguyên bản của thiên nhiên, bản thể, nhằm tạo ra những lớp thanh niên có trách nhiệm với bản thân, luôn tìm tòi, học hỏi về thế giới, sống nhân văn, yêu thương và tôn trọng hành tinh Xanh.

Không chỉ là những khẩu hiệu đơn thuần, chúng mình thực sự ấn tượng với cách ngôi trường này từng bước kiến tạo một hệ sinh thái giáo dục từ học sinh, giáo viên, phụ huynh cho đến các doanh nghiệp tạo tác động; tạo một môi trường đa dạng, nuôi dưỡng để học sinh có thể hiểu mình và thấu hiểu thế giới, được tiếp xúc với thực tế công việc từ sớm.
Trường học chú trọng vào giáo dục xanh bền vững, để các hoạt động, từng thiết kế đều mang tính bền vững, thúc đẩy lối sống xanh. Các bạn học sinh được giáo dục về dinh dưỡng, sức khỏe thể chất; chủ động nói không với chai nhựa, thực phẩm nhanh (fast food), không thời trang nhanh (fast fashion), sử dụng năng lượng tiết kiệm.
Không chỉ giáo dục học sinh, nhà trường còn chủ động mời gọi phụ huynh cùng học, cùng hiểu và cùng tham gia đóng góp xây dựng trường học. Chính phụ huynh là những điểm kết nối, giúp học sinh có những cơ hội thực tập, học từ những người thầy thực chất - khi chính các bậc phụ huynh cũng tham gia chia sẻ kiến thức, kết nối nguồn lực, hỗ trợ nhà trường trong công tác giáo dục và hỗ trợ việc học của học sinh.

Các khuôn viên trường được thiết kế với 60% là cây xanh, có khu vườn để các bạn học sinh thử nghiệm, khuôn viên thiết kế với những đường cong mềm mại. Những bức tượng đặt trong trường cũng mang sự hòa hợp của văn minh Á Đông và Tây phương. Chúng mình cũng được cô phó Hiệu trưởng dẫn đi thăm cơ sở vật chất, nghe những câu chuyện về những sáng tạo, sáng kiến và thử nghiệm của các bạn học sinh.

Điều khiến chúng mình ấn tượng là cách Genesis kể và trưng bày những sản phẩm sáng tạo và dự án của các bạn học sinh, và chúng được trưng bày xung quanh khuôn viên trường. Chúng mình nghe kể về bức tường thủy tinh, nơi các gia đình học sinh góp chai thủy tinh bỏ đi để gắn lên tường. Hay một dự án nuôi ruồi đen do một bạn học sinh thử nghiệm trong nhiều tháng. Hoặc kể về một tác phẩm do các bạn học sinh thu gom từ cây rừng và tái tạo lại logo của trường.


Qua đây, nhà trường cũng chia sẻ mong muốn tổ chức các hoạt động học tập sâu sắc, tạo tác động thực sự, thay vì những chuyến đi thiên quá nhiều về du lịch; và nhà trường có ngỏ lời hợp tác với XomTour và Vcil Community trong tương lai. Cũng trong dịp này, chúng mình cũng có những trao đổi sơ bộ để có thể cùng nhau làm việc trong tương lai.
Chúng tôi được chị Mai Chi dẫn đến một ngôi đình làng nằm ngay cạnh Hồ Tây. Chị dẫn chuyện bằng 4 câu thơ quen thuộc:
“Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương
Mịt mù khói tỏa ngàn sương
Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ”
Chị nhấn mạnh rằng nhịp chày Yên Thái là nhắc đến địa danh chúng mình đang ngồi: chỉ âm thanh giã vỏ dó (nguyên liệu làm giấy) của làng nghề Yên Thái, ngay trong ngôi đình Võng Thị - nơi thờ tự và sinh hoạt của làng. Bên cạnh đó là khu tưởng niệm liệt sỹ. Và cũng trong khuôn viên đó là nơi trưng bày và kể chuyện của Zó Project.

Chúng mình được giới thiệu rằng tổ hợp này là kết quả của Luật Thủ đô - thúc đẩy hợp tác công tư. Bên trong một khu di tích lịch sử và văn hóa, tồn tại không gian kể về nghề làm giấy truyền thống của người dân làng Yên Thái xưa. Và Zó là một doanh nghiệp xã hội ra đời để bảo tồn và tái tạo nghề làm giấy truyền thống, đồng thời nghiên cứu để tạo ra giấy thủ công một cách bền vững và sáng tạo.
Thông qua việc tái tạo nghề làm giấy thủ công truyền thống, Zó còn lưu giữ tri thức bản địa của người dân Hà Nội, đồng thời tạo sinh kế cho chính những nghệ nhân, những người thậm chí đã từng bỏ nghề do không cạnh tranh được với giấy sản xuất công nghiệp độc canh thiếu bền vững.

Không chỉ dừng lại ở đó, Zó còn nghiên cứu và phát triển các kỹ thuật làm giấy mới dựa trên tri thức bản địa và kinh nghiệm truyền thống, để đưa giấy thủ công vào đời sống hiện đại một cách thực tiễn. Những ví dụ chúng mình thấy rõ đó chính là làm sổ, thiệp mời, bao giấy đóng gói sản phẩm, giấy vẽ chất lượng cao, giấy cho các sản phẩm thủ công khác,… Thậm chí, giấy Dó còn trở thành một sản phẩm để ngoại giao, đặc biệt là ngoại giao văn hóa.
Điều khiến Vcil Community ấn tượng là khi khai thác cây Dó hoặc các loại cây để làm giấy, người dân bản địa không phải chặt cây, mà chỉ cần lấy vỏ cây để chế tác giấy. Điều này không tạo ra việc chặt phá rừng, tôn trọng giới hạn sinh thái và khai thác bền vững. Điều này trực tiếp tạo sinh kế, giữ đất, giữ rừng tại những khu vực liên kết với Zó Project.
Bên cạnh đó, Zó đang có định hướng phát triển giáo dục di sản bằng cách kết hợp với các trường học, hoặc các chương trình, workshop học tập về nghề làm giấy thủ công, để lan tỏa sự nhận thức và truyền cảm hứng cho thế hệ tương lai và những người có mong muốn bảo tồn và phát triển làng nghề truyền thống, tri thức bản địa.

Chỉ trong một buổi sáng gặp mặt, chúng mình hoàn toàn bị ấn tượng bởi những điều được tiếp xúc. Câu chuyện của Zó là một ví dụ điển hình về khởi nghiệp và sáng tạo xã hội; đặc biệt khi người trẻ trở thành cầu nối giữa quá khứ, hiện tại và tương lai để kiến tạo một sự nghiệp có ý nghĩa.
Chúng mình gặp gỡ chị Mai Chi tại Hà Nội sau nhiều lần tiếp xúc online hay ở Vcil Living Lab. Cuộc gặp gỡ với chị giống như một chuyến đi học tập hơn là cuộc gặp mặt thông thường. Nhờ mạng lưới rộng lớn của CCD, Vcil Community đã có cơ duyên gặp gỡ ban điều hành trường Genesis và Zó Project - hai sáng kiến nổi bật vô cùng thú vị mà chúng mình có dịp tiếp xúc và tìm hiểu.
Sau khi ghé thăm hai dự án trên, chúng mình gặp mặt chị Mai Chi tại căn nhà của một người bạn chung của cả hai. Và chính không gian chúng tôi gặp mặt dự kiến sẽ được sử dụng phục vụ cho các hoạt động cộng đồng.
Tại đây, chúng mình có dịp thưởng thức bánh cuốn Thanh Trì và nghe về câu chuyện cá nhân của chị, chuyện gia đình, những ước mơ và mong muốn cá nhân và cho cộng đồng. Chúng mình cũng may mắn được lắng nghe những chuyển động về mặt chính sách, đặc biệt là các chính sách về dữ liệu lớn, phát triển công nghệ và những dự báo trong tương lai.

Từ kinh nghiệm làm việc với trẻ em, và có mối quan tâm sâu sắc với việc nuôi dưỡng thế hệ tương lai, chị Mai Chi đã sáng lập Trung tâm Trẻ em và Phát triển (CCD), một tổ chức được thành lập với niềm tin sâu sắc vào vai trò của giáo dục đối với sự phát triển của trẻ em. Các hoạt động của CCD tập trung tạo không gian, đào tạo những kỹ năng và kiến thức nền tảng để trẻ em có thể hiểu mình và phát triển tốt nhất trong khả năng của mình.
Tại đây, chị cũng chia sẻ và trao đổi sâu hơn về mong muốn, nhu cầu của chị, và có những thảo luận sơ bộ về những hợp tác tiềm năng trong tương lai.
( https://bookhunterlyceum.org/book-hunter-chuyen-cua-chung-toi/ )
Cuộc gặp gỡ với anh Lê Nam và Book Hunter xuất phát từ những mối quan tâm chung về những đầu sách “kén người đọc” mang tính chất vấn hệ thống giáo dục và hệ hình phát triển hiện tại.
Book Hunter là cộng đồng học thuật và sáng tạo độc lập, được thành lập từ năm 2011, với sứ mệnh thúc đẩy tư duy phản biện, nuôi dưỡng tinh thần tự học và xây dựng cộng đồng tri thức khai phóng. Trong hơn một thập kỷ hoạt động, Book Hunter đã tạo ra một không gian học thuật mở thông qua thảo luận, xuất bản sách, và sáng tạo nội dung dựa trên nền tảng tri thức sâu sắc, gắn liền với thực tiễn.
Book Hunter cho rằng học tập là hành trình trọn đời, không thể đơn độc, bởi tri thức là một mạng lưới liên kết không giới hạn giữa các lĩnh vực. Mỗi cuốn sách do Book Hunter thực hiện là kết quả của quá trình tự học, đào sâu và chia sẻ tri thức của các tác giả, dịch giả. Khi đồng hành cùng các chương trình cộng đồng, Book Hunter tiếp tục lan tỏa giá trị bền vững của tri thức, nơi mỗi trang sách được gửi tặng không chỉ là món quà vật chất mà còn là chiếc chìa khóa mở ra bầu trời mới - khơi dậy những sự đối thoại, suy tư về văn học và nhân sinh sâu sắc.
Trong buổi gặp gỡ này, chúng mình đã có những trao đổi thú vị và học hỏi thêm từ anh Lê Nam về ngành xuất bản ở Việt Nam, những khó khăn khi khởi nghiệp, học hỏi kinh nghiệm “sinh tồn” khi vận hành mô hình kinh doanh có các sản phẩm ngách.

Tuy chưa có những thảo luận về những hợp tác cụ thể, nhưng chúng mình rất vui khi có dịp kết nối với Book Hunter, và gửi những lời mời anh Nam và đội ngũ đến thăm Đà Nẵng và hệ sinh thái địa phương do Vcil Community khởi tạo. Nhân dịp đặc biệt này, Vcil Community cũng được anh Nam tặng những cuốn sách do chính Book Hunter dịch/viết như những món quà kỷ niệm lần gặp gỡ đầu tiên này.
Người ta thường nói “Hà Nội không vội được đâu”, nhưng với hội viên Vcil Hà Nội thì câu nói đúng hơn là “Hà Nội có hội là làm ngay”. Nhân dịp đội ngũ Core team ghé Hà Nội gặp gỡ cộng đồng, cộng với quá trình “du học” Đà Nẵng, chị Hương - một hội viên tích cực ở Hà Nội - đã xung phong thúc đẩy phong trào Thành Phố Học Tập. Chỉ sau một hôm nêu ra ý tưởng, chị Hương và Phương (cũng là hội viên) đã bắt tay thực hiện prototype “Mini Learning City Hà Nội”, tranh thủ lúc Vcil vẫn còn ở Hà Nội. Đây là những kinh nghiệm để đội ngũ “chính thức” hòa chung vào Lễ hội Học tập ba miền diễn ra vào cuối tháng 6 này.
Nhằm hưởng ứng tinh thần nghĩ là làm, các thành viên Vcil cũng đã tự host các hoạt động khác nhau: trò chuyện, đi bảo tàng, đạp xe để hòa chung tinh thần học tập ở cộng đồng Hà Nội.

Chúng mình rất vui khi có thể tham gia sự kiện mở màn này tại Hà Nội. Và hi vọng sẽ có nhiều sự đóng góp, chia sẻ, hỗ trợ và tham dự hơn từ cộng đồng Hà Nội.
Chỉ trong vòng một tuần, Vcil Community đã gặp gỡ rất nhiều cá nhân, tổ chức và cộng đồng khác nhau ở Hà Nội để lắng nghe những câu chuyện, mong muốn và học hỏi từ chính người dân đang sinh sống tại đây. Nhờ vậy, chúng mình cảm thấy kết nối hơn với vùng đất này, hiểu hơn về bối cảnh văn hóa, lịch sử nơi đây. Và đây chỉ là những bước khởi đầu để chúng mình hợp tác và hiện diện nhiều hơn ở Hà Nội. Rất mong chờ ngày chúng mình quay trở lại Hà Nội trong tương lai! Chúng mình rất biết ơn những nhân duyên, sự hỗ trợ và kết nối đã được tạo ra trong hành trình du hành Hà Nội lần này!
Từ 31/05, đội ngũ core team Vcil Community đã có mặt tại Hà Nội để bắt đầu chuyến đi kết nối và mở rộng mạng lưới. Đây là một chuyến đi có ý nghĩa, khi đội ngũ có cơ hội gặp gỡ, trao đổi và học hỏi từ các tổ chức, cộng đồng ở miền Bắc; đồng thời lắng nghe quá trình hoạt động, mục tiêu và những thách thức mà mọi người gặp phải. Đây cũng là dịp để Vcil Community hiểu hơn về cộng đồng ở miền Bắc, đặt nền tảng cho những sự hợp tác sau này. Đây là bài viết tóm lược lại những cuộc gặp gỡ thú vị trong thời gian một tuần “học, chơi, kết nối” ở Hà Nội.
Bài viết dành riêng cho Hội viên. Anh/chị đăng nhập để xem thêm về bài viết này.