You are using the member interface.
Log out of the member interface →
Blog

HÀNH TRÌNH ĐẠP XE DU HÀNH QUANH ĐÔNG NAM Á: TỰ KIẾN TẠO “ĐẠI HỌC KHÔNG GIẢNG ĐƯỜNG” CHO CHÍNH MÌNH

“BƯỚC CHÂN ĐẦU TIÊN RA KHỎI CỬA NHÀ LÀ BƯỚC CHÂN KHÓ NHẤT”

Tối ngày 23/2/2026 vừa qua, buổi chia sẻ Vcil Members’ Talks #6: “Hành trình đạp xe du hành quanh Đông Nam Á - tự kiến tạo đại học không giảng đường cho chính mình” đã diễn ra với khách mời là Huỳnh Huy - người đồng sáng lập EcoCupid nhằm kết nối những dự án môi trường; và người sáng lập thương hiệu Xe đạp bay nhằm tạo ra cầu nối giữa nghệ thuật và thương mại và truyền tải tinh thần Tái sinh thông qua những tác phẩm của mình.  

Tự định vị bản thân là một người du hành, Huỳnh Huy là một người trẻ kiên định với lựa chọn tự kiến tạo ‘đại học không giảng đường’ cho riêng mình qua những chuyến đi xuyên Đông Nam Á, thay vì chấp nhận một con đường học vấn truyền thống.

Buổi trò chuyện bắt đầu từ những thanh âm và không gian đậm màu sắc của Huy gồm tiếng đàn guitar chơi vòng lặp (live looping) mang theo ký ức của những đêm gây quỹ tại Luang Prabang (Lào) mà Huy vừa thực hiện đầu tháng 01, cùng câu chuyện về một tiệm xe đạp mang thương hiệu của tương lai được dựng lên từ nửa tấn phế liệu tái sinh tại quê nhà Bến Tre. Từ những giai điệu và không gian đậm màu xê dịch ấy, Huy dẫn người nghe đi dọc lại hành trình 4 năm ròng rã đạp xe và đi bộ qua muôn vàn vùng đất, để nhìn rõ hơn mối quan hệ giữa khát khao tự giáo dục, sự thấu cảm với những chất liệu bản địa, và lòng can đảm thực sự để dấn bước ra khỏi "căn nhà trong tâm trí" của chính mình.

“THE OLDEST AND STRONGEST EMOTION OF MANKIND IS FEAR, AND THE OLDEST AND STRONGEST KIND OF FEAR OF THE UNKNOWN”_H.P. Lovecraft
(Cảm xúc cổ xưa và mạnh mẽ nhất của loài người là nỗi sợ, và dạng nỗi sợ cổ xưa và mạnh mẽ nhất chính là nỗi sợ trước những điều chưa biết).

Câu chuyện rẽ hướng bắt đầu vào năm 2022, thời điểm Huy vừa cầm trên tay tấm bằng kỹ sư. Lúc bấy giờ, anh dường như đã có đủ những bệ phóng mà bao người trẻ hằng mong ước. Huy đang cùng những người bạn gây dựng một startup tại Singapore. Thế nhưng đứng trước ngã rẽ quen thuộc mà xã hội thường vạch sẵn: bước tiếp lên bậc Thạc sĩ hay tập trung phát triển sự nghiệp. Cả hai ngã rẽ đó đều không hấp dẫn Huy bằng sự tò mò cháy bỏng bên trong anh về thế giới bao la ngoài kia.

Nhưng chính lúc đó, Huy bắt đầu cảm nhận rõ một sự giằng co bên trong. Một mặt là con đường an toàn hơn, rõ ràng và được công nhận; mặt khác là một cảm giác tò mò ngày càng lớn về thế giới bên ngoài, về những vùng đất, những con người, những trải nghiệm mà anh chưa từng chạm tới. Đi kèm với sự tò mò đó là nỗi sợ - sợ rời khỏi quỹ đạo quen thuộc, sợ những điều mình không biết, sợ cả việc bước ra khỏi cánh cửa của nhịp sống ổn định đang có. Huy từng chia sẻ rằng, đôi khi trở ngại lớn nhất không phải là những con đường xa xôi phía trước, mà chính là bước chân đầu tiên ra khỏi cửa nhà.

Trong khoảng thời gian đó, có nhiều suy nghĩ quẩn quanh trong đầu Huy rằng, bản thân mình đang mong muốn điều gì? mình muốn trở thành người như thế nào?..., và liệu những câu hỏi lớn bên trong mình có thể được trả lời nếu chỉ đi tiếp con đường quen thuộc? Dần dần, anh học cách nhìn thẳng vào nỗi sợ và nhận ra rằng đó chỉ là một phản ứng rất tự nhiên của con người trước những điều chưa chắc chắn - một cơ chế tâm lý nhằm bảo vệ ta khỏi nguy cơ. Nhưng nếu để nỗi sợ hoàn toàn quyết định lựa chọn của mình, ta cũng vô tình tự thu hẹp thế giới mà mình có thể khám phá. Khi nhận ra điều đó, Huy không để nỗi sợ lấn át, mà học cách bước qua dù nỗi sợ ít nhiều vẫn ở đó.

Và rồi, khi sự tò mò và khao khát khám phá học hỏi lớn dần hơn nỗi sợ, Huy quyết định bước qua ngưỡng cửa đó. Anh quyết định bắt đầu hành trình khám phá thế giới của mình với một chiếc xe đạp vòng quanh Đông Nam Á. Sức vẫy gọi của những chân trời mới, của khát khao học hỏi từ thực tế đã biến dự định ấy thành chuyến du hành suốt 4 năm qua và vẫn chưa dừng lại. Với Huy, hành trình ấy không chỉ là sự dịch chuyển thuần túy về mặt địa lý, mà chính là cách anh đang tự tay kiến tạo nên một ngôi trường "đại học không giảng đường" cho riêng mình - nơi mỗi vòng đạp là một bài học quý giá về con người, về cuộc đời, và cả về chính bản thân mình nữa.

HÒA MÌNH VÀO ĐỜI SỐNG BẢN ĐỊA: BẾN TRE - NINH THUẬN - PHÚ YÊN - BÌNH ĐỊNH - HỘI AN - BẾN TRE

Hành trình của Huy bắt đầu từ Bến Tre đạp ra phía bắc, với điểm dừng đầu tiên là cái nôi của văn minh Chăm hơn 2.000 năm - Ninh Thuận. Nếu những vòng đạp xe là lớp học mở ra trên từng cung đường, thì sự học sâu nhất của Huy lại đến từ những ngày anh chọn dừng lại, sống như một người bản địa thực thụ, làm việc, lao động và va chạm với đời sống bằng chính đôi tay mình. Anh cùng người Chăm học làm nông, làm than sinh học, đẩy xe rùa chở than giữa cái nắng gắt miền Trung. Ở vùng đất đó, anh quan sát được mối quan hệ của người Chăm với đất, với thiên nhiên, học họ những phương pháp bảo vệ môi trường cổ truyền; đồng thời quan sát và hiểu hơn về cơ thể mình, biết lưng và tay yếu như thế nào, rồi học về sự cân bằng khi làm một việc gì đó và sự điều chỉnh làm sao cho phù hợp với cơ thể mình.

Rời Ninh Thuận, hành trình tiếp tục ở Phú Yên, nơi anh sống trong những lán trại đơn sơ để tìm hiểu về nông nghiệp bền vững tại cánh đồng dứa. Anh được cùng thực hành với người anh bản địa về cách phục hồi đất, chăm đất, và nhận ra làm nông nghiệp bền vững là một bức tranh không hề ‘lãng mạn’. Ra đến Bình Định, anh theo thuyền ngư dân ra biển, lặn xuống làm chà - những “ngôi nhà” cho cá dưới lòng nước. Có những ngày mặn mòi gió biển, có những lần hụt hơi giữa sóng, nhưng đổi lại là sự thấu cảm sâu sắc hơn với đời sống mưu sinh của người dân ven biển.

Anh cũng từng ở lại hơn 1 tuần trong Vườn Tái Chế - một khu vườn xây gần như hoàn toàn từ rác tái chế, do người khuyết tật vận hành. Ở đó, anh cùng mọi người phân loại rác, may túi từ vải vụn, đi bộ cùng họ mỗi thứ Sáu để nhặt rác quanh làng. Khi đó, anh thấy rằng "Nếu một đứa trẻ khuyết tật có thể bảo vệ môi trường, tại sao bạn không thể?"

Và rồi, có một nơi anh định ghé ngắn ngày nhưng đã “giữ chân” anh hơn 2 năm - Xưởng Tái Sinh tại Hội An của anh ‘Rác sĩ’ Dân. Ở đó, Huy không chỉ học những kỹ thuật rất cụ thể như hàn điện, cắt ghép kim loại, đục khoan trên những khung xe đạp hỏng, xử lý từng mảnh phế liệu tưởng như vô dụng. Điều thay đổi anh sâu sắc hơn cả là cách nhìn về giá trị - giá trị của rác, phế liệu, của những thứ bỏ đi mà chúng ta thường coi là vô giá trị. Tại Xưởng, “rác” không phải là phần cuối của một vòng đời, mà là điểm bắt đầu của một vòng đời mới. Một khung xe gãy, một bánh răng rỉ sét, một thanh sắt cong vênh… đều có thể trở thành chất liệu cho một tác phẩm nghệ thuật, một cấu trúc mới, một hình hài khác. Từ đó, anh tin rằng tương lai sẽ không còn được xây bằng tài nguyên mới khai thác, mà “rác” sẽ là nguồn nguyên liệu của sáng tạo, dần trở thành ‘trào lưu tái sinh’. Từ trải nghiệm này, Huy mang nửa tấn khung xe đạp hỏng về Bến Tre và sáng lập Xe Đạp Bay - không gian trưng bày nghệ thuật tái sinh từ phế liệu xe đạp, đồng thời là cửa hàng xe đạp chất lượng cao.

Ở trường đại học của riêng mình, sự học của anh là giáo dục tự định hướng (self-directed education), với khởi đầu từ việc hiểu bản thân trước khi tìm kiếm tri thức. Huy bắt đầu với những câu hỏi: mình muốn trở thành ai, mình muốn phát triển những giá trị và năng lực nào, và sau khi đã hiểu điều đó, Huy chủ động tìm kiếm những con người, những môi trường và những trải nghiệm có thể giúp mình trưởng thành theo hướng ấy.

Vì vậy, tại Xưởng Tái Sinh, Huy có thể tự do lựa chọn vị thầy cho riêng mình. Anh tìm đến anh Dân không chỉ để học kỹ thuật làm việc với phế liệu, mà bởi anh nhận ra ở người thầy ấy có một cách nhìn thế giới, một tinh thần tái sinh và một hệ giá trị mà mình muốn tiếp thu. Huy quan niệm, việc học không bị giới hạn trong lớp học hay bằng cấp; bất kỳ ai ngoài xã hội cũng có thể trở thành người thầy, nếu họ mang trong mình một kỹ năng, một trải nghiệm sống, hay một hệ giá trị mà anh thực sự muốn học hỏi.

Trên hành trình khám phá ấy, đi qua những vùng đất đong đầy tình người, những cuộc gặp gỡ bất ngờ, và cả những khoảnh khắc chia xa không hẹn trước, Huy dần học cách bước ra khỏi “căn nhà trong tâm trí” của chính mình. Mỗi chặng đường, mỗi con người anh gặp, mỗi trải nghiệm anh sống qua đều mở rộng thêm cách anh nhìn về thế giới, hiểu hơn về bản thân, và từng bước tiệm cận gần hơn với câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng lại rất sâu sắc: mình sống cuộc đời này để làm gì, và mình muốn sống vì điều gì.

DỰ ÁN CỬA HÀNG XE ĐẠP VÀ TRIẾT LÝ THƯƠNG HIỆU TÁI SINH

Sau những năm tháng rong ruổi, Huy trở về Bến Tre để bắt đầu một thử nghiệm mới ngay trên quê hương mình. Anh dựng nên một không gian trưng bày nghệ thuật bằng vật liệu tái sinh tên là Xe đạp bay - một tác phẩm nặng gần nửa tấn được ghép từ rác thải và kim loại bỏ đi, anh mang từ Hội An về Bến Tre. Tầm nhìn xa hướng tới việc tạo cầu nối giữa nghệ thuật và thương mại, Huy xây dựng thương hiệu ‘Xe đạp bay’ bán xe đạp trong một không gian nghệ thuật đó.

Khi cần mua một chiếc xe đạp, vì sao khách hàng lại chọn một cửa hàng bình thường, trong khi họ có thể bước vào một không gian vừa bán sản phẩm chất lượng, vừa mang lại trải nghiệm thẩm mỹ trong một không gian nghệ thuật - đó chính là điều tạo nên lợi thế cạnh tranh cốt lõi vô cùng đặc biệt cho thương hiệu của Huy.

Nhưng phía sau mô hình kinh doanh ấy còn là một mong muốn rộng hơn. Thông qua Xe Đạp Bay, Huy hy vọng có thể truyền cảm hứng cho những bạn trẻ đang ấp ủ khởi nghiệp, hoặc đơn giản là muốn tạo ra một dự án cho riêng mình: sáng tạo không nhất thiết phải bắt đầu từ những nguồn lực hoàn hảo hay những mô hình đã được chuẩn hóa. Đôi khi, chính những chất liệu bị bỏ đi - phế liệu, rác thải, những thứ tưởng chừng vô giá trị lại có thể trở thành điểm khởi đầu cho những ý tưởng mới.

Những tiếp xúc với phế liệu đã dần hình thành một tư duy trong Huy rằng, nghệ thuật tái sinh không chỉ như một kỹ thuật sáng tạo, mà như một cách tiếp cận rộng hơn với thế giới - “chủ nghĩa tái sinh”. Khi đó, giá trị của vật liệu được đảo ngược, không chỉ vật liệu được tái sinh, mà cả cách con người nhìn về giá trị, về nguồn lực, và về khả năng sáng tạo của chính mình cũng được làm mới.

Bên cạnh đó, cách Huy nhìn về nghệ thuật cũng độc đáo và riêng biệt. Nghệ thuật không nên bị đóng khung trong những bức tường trắng của bảo tàng hay chỉ dành cho những người có nền tảng chuyên môn. Vì thế, anh chủ ý thiết kế không gian của mình theo cách “mở” ngay từ cấu trúc: cửa rộng, không có quầy lễ tân tạo khoảng cách, không có bảng nội quy,.... Tuy nhiên cách tác phẩm tái sinh được trưng bày vẫn mang dáng dấp của một không gian đậm tính nghệ thuật. Anh mong không gian của mình trở thành nơi người lao động, người bán vé số hay bất kỳ ai ở bất cứ tầng lớp xã hội nào cũng có thể bước vào, chạm tay vào tác phẩm, hỏi han, trò chuyện và tìm thấy sự kết nối. Ở đó, nghệ thuật không còn xa cách; nó hiện diện giữa đời sống thường nhật, gần gũi và có thể được cảm nhận bằng chính trải nghiệm cá nhân.

Dự án thương mại cửa hàng xe đạp ấy vì thế cũng mang tính phi truyền thống. Những chiếc xe được bán ra đều là xe chất lượng cao, được chọn lựa kỹ lưỡng, và lợi nhuận thu được quay trở lại nuôi dưỡng chính tinh thần “tái sinh” của dự án - dùng để mua phế liệu làm nghệ thuật và đóng góp vào Tối ngày 23/2/2026 vừa qua, buổi chia sẻ Vcil Members’ Talks #6: “Hành trình đạp xe du hành quanh Đông Nam Á - tự kiến tạo đại học không giảng đường cho chính mình” đã diễn ra với khách mời là Huỳnh Huy - người đồng sáng lập EcoCupid nhằm kết nối những dự án môi trường; và người sáng lập thương hiệu Xe đạp bay nhằm tạo ra cầu nối giữa nghệ thuật và thương mại và truyền tải tinh thần Tái sinh thông qua những tác phẩm của mình.  , quỹ mà anh dành để mua quà cho trẻ em trong những chuyến đi sắp tới.

CHUYẾN DU CA GÂY QUỸ VÌ TRẺ EM

Huỳnh Huy gặp và tham gia cùng Gia Huy - người đi bộ chơi nhạc gây quỹ, hai anh mang theo những nhạc cụ, đồng hành cùng nhau thực hiện dự án Du ca gây quỹ vì trẻ em. Anh dùng âm nhạc để kết nối với cộng đồng địa phương, đồng thời đó cũng là cách Huy chọn để sẻ chia và trao đi điều gì đó thiết thực cho nơi mình đặt chân đến.

Chuyến đi bộ đầu tiên năm 2024, anh bắt đầu hành trình ở miền sông nước với hơn 400km bộ hành trong 45 ngày; từ Bến Tre, men theo những con lộ nhỏ, qua Vĩnh Long, Cần Thơ, Sóc Trăng, Bạc Liêu… rồi chạm tới Đất Mũi Cà Mau. Trên từng chặng đường, Huy vừa đi bộ, vừa chơi nhạc, vừa trò chuyện và kết nối với người dân địa phương. Khi hành trình khép lại, số tiền gây quỹ đủ để mua 7 chiếc xe đạp trao tặng cho các em nhỏ ở một trường tiểu học ở Bến Tre - những món quà giản dị nhưng giúp việc đến trường của các em dễ dàng hơn.  

Chuyến đi bộ tiếp theo hơn 400km tới điểm đến tại Luang Prabang (Lào), Huy và bạn lang thang trên những con phố, chơi nhạc dưới ánh đèn đường, và cũng được dịp hiểu hơn về đất nước Triệu Voi này. Số tiền quyên góp được đã dùng để mua quà cho trẻ em địa phương; hồi đó, anh còn mang một chiếc máy chiếu lên bản Bắc Bua (nơi vừa có điện một tuần trước) để chiếu phim cho các em. Song hành trình của chuyến đi bộ - chơi nhạc - gây quỹ chưa dừng lại ở đó; mục tiêu tiếp theo mà anh và Gia Huy ấp ủ chính là một hành trình đi bộ xuyên đất nước Cuba.

HỎI & ĐÁP CÙNG NGƯỜI THAM DỰ

Trong phần Hỏi & Đáp cùng người tham gia, Huy chia sẻ sâu hơn về những suy nghĩ phía sau các chuyến đi của mình.

Về việc liệu sự học có nằm ở việc đi xa? Huy khẳng định rằng sự học không nằm ở việc xê dịch bao xa, mà nằm ở khát khao tự thân. Ngay cả khi ở nhà, anh vẫn tự học thiết kế website bằng AI, học đánh DJ, rèn luyện thể lực mỗi ngày. Với anh, việc đi chỉ thực sự có ý nghĩa khi ta nhận ra mình chưa biết đủ và muốn mở rộng thế giới quan của mình thêm một chút nữa.

Về những điều khó khăn trong chuyến du hành, Huy chia sẻ về nỗi sợ lớn nhất là phải chứng kiến những người bạn mình quen trên khắp Đông Nam Á ra đi, hoặc sống trong thấp thỏm khi quê hương họ xảy ra bạo loạn, động đất. Chính những biến động đó khiến anh nhận ra rằng hành trình không chỉ là trải nghiệm cá nhân, mà còn là sự ràng buộc cảm xúc với những vùng đất và con người cụ thể.

Về phản ứng của gia đình của Huy như thế nào, Huy thấy ‘nhiệm vụ đầu tiên’ là hiểu mình là ai, sau đó mới tới nhiệm vụ làm tâm lý cho gia đình hiểu mình là ai, mình đang theo đuổi điều gì. Một trong những cách để gia đình dần dần thấu hiểu đó là có thể bắt đầu bằng những chuyến đi ngắn, có đoàn, có bảo trợ an toàn (như đi tình nguyện, các chương trình,...), đây cũng là cách cho thấy trách nhiệm và sự trưởng thành trước khi lựa chọn những hành trình xa hơn.

Về rào cản ngôn ngữ khi tiếp xúc với những cộng đồng khác nhau, Huy kể lại kỷ niệm ở nhà một vị trưởng làng người Khmer tại Campuchia, nơi suốt nhiều ngày không ai hiểu ngôn ngữ của ai, Huy nhận ra rằng rào cản lớn nhất không phải là từ vựng. Sự chân thành và khao khát muốn thấu hiểu mới là thứ tạo nên kết nối thực sự. Khi lòng người mở ra, ngôn ngữ chỉ còn là công cụ phụ trợ.

Về sự an toàn đặc biệt là đối với phụ nữ, anh cho rằng nếu đã quen sống ở Sài Gòn - nơi rủi ro tai nạn hay mất cắp không hề thấp, thì việc đi đến những vùng quê đôi khi lại an toàn và dễ thở hơn nhiều, một khi đã đi thì rất ‘đã’. Bước đi khó nhất không phải là băng rừng hay vượt đèo, mà là bước ra khỏi cửa nhà. Và vì thế, lời khuyên của anh rất giản dị: hãy bắt đầu từ những bước nhỏ, như đạp xe khám phá những con đường lạ quanh nơi mình sống.

Cuối cùng, về lý do chọn đi một mình, Huy chia sẻ thẳng thắn, sự độc hành buộc anh phải mở lòng, phải chủ động tiếp xúc với những con người mà xã hội thường gắn nhãn hoặc xa lánh: từ lâm tặc đến những người xăm trổ. Chính những cuộc gặp gỡ ấy giúp anh học cách bao dung hơn, bớt phán xét hơn và nhìn thế giới qua nhiều lăng kính đa dạng. Và có lẽ, đó mới là tấm bằng quý giá nhất mà “đại học không giảng đường” mang lại.

_____

☎️THÔNG TIN KẾT NỐI

Vcil Members' Talks là chuỗi sự kiện hàng tháng mở cho công chúng, nơi những câu chuyện, sáng kiến và mô hình tái tạo từ hệ sinh thái từ hội viên cộng đồng Vcil được lan tỏa. Vcil Members' Talks không chỉ là nơi để lắng nghe, mà còn là không gian để cùng học hỏi, mở rộng mạng lưới, và nuôi dưỡng tinh thần hợp tác vì một tương lai tái tạo.

Thông tin về buổi Vcil Members' Talks #7 sẽ sớm được công bố qua Fanpage. Bạn có thể theo dõi group Zalo, Substack hoặc Facebook để được cập nhật thông tin mới nhất.

Bạn cũng có thể xem lại phần chia sẻ của Huy Huỳnh tại phần bình luận: https://youtu.be/qXq4RJaDfkU?si=h3pZt1H-gYk4ZDqJ

Ngoài ra bạn có thể đọc thêm về Huy, về các dự án tại liên kết dưới đây:

Facebook Huy: https://www.facebook.com/huyhuynh30120

Xe đạp bay: https://xedapbayvn.com/

EcoCupid: https://ecocupid-asean.com/

Nếu quan tâm đến các mô hình sản xuất bền vững/tái tạo, hoặc kết nối với những cá nhân, tổ chức, cộng đồng đang kiến tạo nên một xã hội phúc lạc và tái tạo, Vcil Community mời bạn tìm hiểu và tham gia Thành viên Vcil Community Membership để có cơ hội cùng sinh hoạt, học tập, làm việc, hợp tác cùng các thành viên có cùng giá trị.

#VcilMemberTalks #VcilCommunity #Daihockhonggiangduong #HanhtrinhDongNamA

Các dự án liên quan bài viết

Vcil Members' Talks are a series of public sharing event